Tình yêu kiên cường hơn cái chết
Phan_21
Cố Hạo Ninh nhíu mày, bước ra phòng khách. Lạc Hân đã chuẩn bị bữa sáng xong xuôi, thấy Cố Hạo Ninh đi ra, bèn mỉm cười gọi anh ngồi xuống bàn. “Sắp chín giờ rồi, chúng ta mau ăn rồi đến công ty!”
“Lạc Hân.” Cố Hạo Ninh khó nhọc cất lời. “Tối qua, chúng ta… Anh… có phải đã làm tổn thương em rồi không?”
Lạc Hân đang cầm dao ăn quết bơ thoáng dừng lại, rồi lại tiếp tục, đến khi đã quết bơ xong, mới chậm rãi đáp: “Là em bằng lòng. Em không nghĩ rằng đó là làm tổn thương.”
“Em…” Cố Hạo Ninh ngỡ ngàng nhìn Lạc Hân, sao cô lại có thể nói “em bằng lòng” với vẻ bình tĩnh thế kia?
“Em biết mình đang nói gì, đang làm gì.” Lạc Hân như nhìn ra thắc mắc của Cố Hạo Ninh, nhẹ cười, chìa miếng bánh mì đã phết đều bơ kia cho Cố Hạo Ninh. “Anh mau ăn đi, nếu không là trễ mất.”
Cố Hạo Ninh nhận lấy miếng bánh mì từ tay Lạc Hân, gượng gạo nhai như nhai phải sáp, nghẹn đắng nơi cổ họng. Anh thực sự không cách nào chấp nhận nổi, anh lại làm ra chuyện đê hèn thế kia?!
Cả ngày hôm ấy, Cố Hạo Ninh cứ luôn thẫn thờ, anh cảm thấy lòng dạ rối bời. Sao anh lại khiến sự việc ra nông nỗi này? Anh xứng đáng với ai hả? Tiểu Phong, Nhược Kỳ hay Lạc Hân? Cả đêm qua không về nhà, anh phải giải thích thế nào với Nhược Kỳ đây? Hễ nghĩ đến những câu trách cứ và truy hỏi mà Nhược Kỳ có thể sẽ tuôn ra, anh lại càng cảm thấy buồn phiền, chán nản.
Nhớ đến ánh mắt khẩn cầu tha thiết của Lâm Nhược Kỳ lúc sáng hôm qua, trong lòng Cố Hạo Ninh càng cay đắng, bất lực, anh thầm nghĩ, tối nay e rằng khó tránh khỏi một trận nghiêm hình tra khảo rồi.
Chần chừ mãi đến mười giờ tối, Cố Hạo Ninh mới về tới nhà. Hít sâu một hơi, anh mở cửa ra…
Phòng khách không bật đèn?
Cố Hạo Ninh hơi ngẩn người. Trước kia, mỗi tối, dù anh về trễ thế nào, Lâm Nhược Kỳ cũng để đèn ngoài phòng khách chờ anh. Sao tối nay lại tắt đèn ngoài phòng khách luôn rồi, xem ra lần này Lâm Nhược Kỳ thực sự sẽ nổi trận lôi đình!
Cố Hạo Ninh bật đèn, đặt cặp đựng laptop xuống sofa, cố nặn một nụ cười gượng gạo rồi mới nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ. Tức thì anh đờ đẫn.
Phòng ngủ không có ai?
Trong phòng tối đen, ánh trăng mờ mịt xuyên qua khung cửa sổ rọi xuống chiếc giường trống không, chăn gối được xếp ngay ngắn đặt ở đầu giường, cả căn phòng bị bao trùm bởi sự lạnh lẽo và cô liêu đến khó tả.
“Tạch!” Cố Hạo Ninh bật đèn, xông vào phòng tắm nhìn, trên bồn rửa tay đã được thu dọn sạch sẽ, đến cả mấy thứ như bàn chải, khăn mặt cũng chỉ còn lại cái của anh.
Anh lại trở ra phòng ngủ, mở tủ quần áo. Quả nhiên, Lâm Nhược Kỳ đã dọn tất cả quần áo của cô.
Suy sụp ngã xuống giường, Cố Hạo Ninh bần thần nhìn chằm chằm chiếc đèn sáng choang trên đỉnh đầu, chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng.
Hồi lâu sau, anh mới cầm điện thoại, gọi điện thoại cho Lâm Nhược Kỳ.
“Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”
Tắt máy ư? Cố Hạo Ninh định thử gọi đến số văn phòng của Lâm Nhược Kỳ nhưng sực dừng lại. Hình như không có số điện thoại công ty Lâm Nhược Kỳ?...
Cố Hạo Ninh mệt mỏi ngồi dậy, đưa tay day day ấn đường, lúc này mới trông thấy một xấy giấy tờ đặt trên đầu giường, anh cầm lên xem, phút chốc huyết mạch toàn thân như đông cứng.
“Đơn xin ly hôn”, không ngờ lại là đơn xin ly hôn mà Lâm Nhược Kỳ đã ký tên!
Cố Hạo Ninh nhanh chóng lướt đọc, hoàn toàn không dám tin, Lâm Nhược Kỳ không yêu cầu điều gì, cũng không cần bất cứ thứ gì, chỉ nói nguyên nhân là “tình cảm rạn nứt” và yêu cầu được ly dị với anh vô điều kiện.
Trong lúc sững sốt, anh mở lá thư kẹp dưới tờ đơn ly hôn mà Lâm Nhược Kỳ gửi cho mình.
“Hạo Ninh, em đi đây. Xin hãy tha thứ, em không từ mà biệt thế này.
Xin lỗi anh, Hạo Ninh, trước giờ em đã luôn tự cho mình là đúng. Em từng ngỡ rằng, những cố gắng của em, sự kiên trì của em cuối cùng sẽ giúp chúng ta có được hạnh phúc và yên lành, nhưng em sai rồi.
Mãi đến hôm nay, cuối cùng em mới biết, giữa chúng ta không cách nào cứu vãn được nữa. Buông tay là điều duy nhất em có thể làm, cũng là chuyện em nên làm, anh nhỉ?
Hạo Ninh, dĩ vãng tựa khói mây, người khuất đã xa rồi. Mong rằng sự ra đi của em có thể khiến anh giải thoát được phần nào khỏi nỗi thống khổ cùng cực. Em thật lòng mong rằng anh có thể hạnh phúc.
Nhược Kỳ.”
Phần 4: Tình chuyển phong hồi
Chương 1: Sinh linh mới
“Cô suy nghĩ đến đâu rồi?”
Trong phòng bệnh, Giang Hàn Phi lặng lẽ nhìn người con gái đang ngồi trên giường, trước mặt mình.
Hai cánh tay thon gầy đan chéo đặt trên đầu gối, đầu cúi gằm, trên mặt dường như không một nét biểu cảm, cả người như chìm trong thinh lặng, chỉ có hàng mi khẽ lay động kia tiết lộ tâm trạng của cô lúc này không hề bình tĩnh chút nào.
Dường như rất lâu sau, cuối cùng cô mới ngẩng lên, vẻ mặt dần trở nên kiên định, quyết tâm, rành rọt, chậm rãi nói từng từ: “Tôi vẫn quyết định giữ lại đứa trẻ này.”
“Cô…” Khoé môi Giang Hàn Phi bỗng co giật nhưng anh chỉ thốt ra một từ rồi im lặng.
Anh nhìn vào đôi mắt đen láy kia, trong đôi mắt trầm lặng như nước kia sao lại có thể ẩn chứa quyết tâm dũng cảm và kiên định như thế? Anh còn biết nói gì hơn nữa chứ? Câu trả lời này khiến anh thảng thốt nhưng không nằm ngoài dự liệu.
Đúng, đáng lẽ anh nên sớm nghĩ đến. Từ ba hôm trước, ngay khoảnh khắc cô nở nụ cười sung sướng khi biết tin mình có thai, thậm chí, lúc cô không hề do dự hiến thận cho chồng nửa năm trước, anh liền biết rằng, đối với những chuyện liên quan đến người đàn ông kia, cô luôn luôn bất chấp tất cả, thậm chí không tiếc đặt cược bằng chính mạng sống của mình.
Giang Hàn Phi định nói thêm gì đó thì Dương Tuyết Tuệ đi vào. “Bác sĩ Giang, hai mươi phút sau anh có ca mổ sỏi mật, giờ chuẩn bị được chưa?”
“Được, tôi biết rồi!”
Giang Hàn Phi thở dài, thất thiếu đi ra khỏi phòng bệnh.
“Cạch!” Nghe tiếng cửa khẽ khàng đóng lại, vẻ mặt kiên định của Lâm Nhược Kỳ dần dịu xuống. Cô dè dặt đặt tay lên bụng mình, chăm chú cảm nhận sinh linh bé nhỏ kia đang nằm bên trong, khoé môi cong lên thành nụ cười chua chát.
Liệu cô thực sự có cơ hội bình an sinh hạ đứa trẻ này không? Lần này rốt cuộc là trời xanh mở lòng thương xót cô hay vận mệnh lại tàn nhẫn trêu đùa cô thêm lần nữa?
Bưởi trưa ba ngày trước, sau khi đọc xong nhật ký của Cố Hạo Ninh, cô bèn nguội lòng, thu dọn đồ đạc rời khỏi “mái ấm” kia, sau đó đến công ty xin nghỉ việc.
Đến khi hoàn tất các thủ tục nghỉ việc, trời đã nhá nhem tối, tay xách va li, cô buồn rầu bước ra khỏi công ty, đột nhiên cảm thấy bụng đau quặn. Mắt hoa lên, cô loạng choạng như sắp ngã nhào xuống đất, đúng lúc đó một đôi tay ấm áp đưa ra, đỡ lấy cơ thể lảo đảo của cô.
Giữa lúc choáng váng, cô ngẩng lên, nào ngờ lại chính là Giang Hàn Phi!
Vốn dĩ cô xin nghỉ việc, ngoài muốn trốn tránh Cố Hạo Ninh cũng một phần muốn tránh mặt Giang Hàn Phi. Nào ngờ ngay sáng hôm đó, sau khi cô rời khỏi bệnh viện, Giang Hàn Phi liền gọi điện cho anh họ của mình là Tần Lượng, bảo anh ấy chú ý kĩ tình trạng của cô. Chô nên trong lúc cô còn đang làm thủ tục ở trên phòng thì Giang Hàn Phi đã vội vàng chạy đến bên dưới công ty, đứng đợi cô.
Giang Hàn Phi tức tốc đưa cô vào bệnh viện, sau khi kiểm tra, cô mới biết rằng mình đã có thai hơn một tháng. Nhẩm tính thời gian, chính là từ cái đêm duy nhất giữa cô và Cố Hạo Ninh!
Cô còn chưa kịp vui mừng, bác sĩ Lộ đi vào với vẻ mặt đầy lo âu. “Không phải chú đã nói, cháu tạm thời không nên có con sao? Gọi chồng cháu đến đây, chúng ta cùng bàn bạc, chuyện này không thể đùa được!”
“Không cần đâu a.” Cô cúi đầu. “Cháu đã quyết định ly dị với anh ấy rồi.”
“Ly dị?” Bác sĩ Lộ ngẩn ra. Ông nhìn gương mặt buồn bã của Lâm Nhược Kỳ, thở dài. “Nếu hai người đã ly hôn, vậy dễ rồi. May là hiện giờ cái thai vẫn còn nhỏ, phá thai không đến nỗi phiền phức lắm, cháu xem thử muốn làm ở khoa Sản ở đây hay là tới bệnh viện khác?”
Lâm Nhược Kỳ ngẩng lên, chậm rãi đáp: “Cháu không muốn phá thai, cháu muốn giữ lại đứa trẻ này.”
“Cái gì?” Bác sĩ Lộ mở to mắt sửng sốt. “Cháu muốn giữ lại đứa bé này? Cháu có biết nó có nghĩa là gì không hả? Cháu giờ chỉ mới có thai hơn một tháng, đến lúc chuyển dạ ít nhất cũng còn đến bảy, tám tháng nữa, trong mấy tháng này, bất cứ lúc nào cháu cũng có khả năng gặp nguy hiểm, mỗi lần như thế đều rất có thể lấy mạng của cháu và đứa bé! Không nói đâu xa, chính ngay tình huống hôm nay, may mà nhập viện kịp thời, nếu không…”
“Cháu biết!” Lâm Nhược Kỳ ngắt lời ông, ánh mắt thành khẩn đầy quyết tâm, kiên định. “Cháu biết nếu muốn giữ lại đứa bé này, cháu sẽ phải mạo hiểm rất lớn, cháu cũng biết, dù mình luôn phải gánh chịu rủi ro về tính mạng thế này, cuối cùng cũng không chắc có thể mẹ tròn con vuông… Nhưng cháu vẫn muốn thử, muốn giữ lại nó. Nó là thứ duy nhất mà cháu có được hiện giờ.”
Lâm Nhược Kỳ cúi xuống, nhìn phần bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, không ngờ lúc này cô lại mang cốt nhục của Hạo Ninh. Sao cô có thể từ bỏ? Sao cô đành lòng từ bỏ chứ? Đó là con của cô và anh…
“Cô điên rồi ư?”
Chợt vang lên một giọng trầm khàn đè nén giận dữ và đau xót, chất vấn Lâm Nhược Kỳ, cô ngẩng lên, bần thần nhìn Giang Hàn Phi trước mặt. Bác sĩ Lộ đã rời đi tự khi nào, trong phòng chỉ còn lại cô và Giang Hàn Phi.
“Cô nợ hắn cái gì hả? Tại sao cứ hết lần này đến lần khác hy sinh vì hắn? Cô đã quyết định ly hôn với hắn rồi, tại sạo vẫn còn muốn giữ lại đứa con của hắn làm gì? Nếu cô chỉ muốn có một đứa con, có thể đợi sau này sức khoẻ hồi phục, chúng… chúng ta…”
“Tôi muốn con của anh ấy.” Lâm Nhược Kỳ ngắt lời Giang Hàn Phi. “Thứ tôi muốn là con của chồng tôi.”
“Chồng?” Giang Hàn Phi bật cười nhưng nghe đắng chát đầu môi. Liệu anh có nên nhắc nhở cô, cái người đó đã sắp trở thành “chồng cũ” của cô rồi?
Nhưng nhìn vào đôi mắt ấy, tất cả những lời mỉa mai đều chẳng thốt ra được. Giang Hàn Phi không khỏi nhớ lại nửa năm trước, khi Lâm Nhược Kỳ nằm trên bàn mổ chờ phẫu thuật, vẻ mặt tĩnh lặng, bình thản và an nhiên biết bao. Cô lúc ấy, không một chút sợ hãi, lo lắng, chỉ ngập tràn hạnh phúc và thoả mãn. Đó là lần đầu tiên Giang Hàn Phi thấu hiểu, cái gì gọi là khắc cốt ghi tâm, cái gì là một lòng sắt son.
“Cô cứ suy nghĩ thêm ba ngày nữa. Bác sĩ Lộ và tôi đều hy vọng cô có thể cẩn thận suy nghĩ thêm.”
Dứt lời, Giang Hàn Phi đứng dậy, như không thể chịu dựng nổi nỗi bi thương nhường kia, đi thẳng ra ngoài, không hề ngoảnh đầu lại.
Chương 2: Quyết đoán
“37.1 độ, vẫn không đến nỗi sốt.”
Dương Tuyết Tuệ nhận lấy nhiệt kế của Lâm Nhược Kỳ ra lướt nhìn rồi đặt lại vào trong khay.
“Khoảng chừng nào tôi có thể xuất viện?” Lâm Nhược Kỳ vừa cái cúc áo vừa mỉm cười hỏi Dương Tuyết Tuệ.
“Tôi làm sao biết khi nào chị xuất viện. Tình trạng của chị khó nói lắm, dù hết bệnh rồi nhưng bác sĩ muốn chị nằm viện tiếp, không phải chị vẫn phải nằm tiếp sao?”
“Y tá Dương… Những lời này của cô…” Nụ cười trên gương mặt Lâm Nhược Kỳ đông cứng, sao cô có cảm giác Dương Tuyết Tuệ đang nói bóng gió, hình như cô ấy rất ác cảm với cô? Lần trước cô nằm viện vì tai nạn, thái độ của cô y tá này chẳng phải rất ân cần sao?
“Chị bây giờ là thai phụ, không vào khoa Sản, lại chạy đến nằm phòng bệnh cao cấp ở khoa Ngoại tổng quát chúng tôi, chị không cảm thấy kỳ cục sao?”
“Kỳ cục? Nhưng cái này là bác sĩ Giang…”
“Đúng, là anh ấy! Tôi biết là anh ấy, có bệnh viện đều biết là anh ấy!” Dương Tuyết Tuệ đột nhiên cầm nhiệt kế trong khay lên, ra sức vấy thật mạnh, như có thù với cái nhiệt kế vậy.
“Y tá Dương, có phải tôi đã gây ảnh hưởng gì không tốt đến bác sĩ Giang không?”
Kỳ thực suốt mấy ngày nằm viện, Lâm Nhược Kỳ cũng lờ mờ cảm thấy được điều gì đó bất ổn nhưng cô không còn tâm tư để suy nghĩ nhiều, giờ Dương Tuyết Tuệ gợi chuyện, trong lòng cô đột nhiên sáng tỏ.
“Là chị hỏi đấy nhé, đừng có ở trước mặt bác sĩ Giang lại bảo tôi lẻo mép.” Dương Tuyết Tuệ dằn mạnh cây nhiệt kế xuống chiếc khay đựng, cô vốn là người thẳng tính, nín nhịn suốt mấy ngày nay, thực sự không muốn nhẫn nhịn hơn nữa.
“Chị Lâm, à, tôi nên gọi là chị Cố mới đúng, tôi không biết giữa chị và chồng chị rốt cuộc xe chuyện gì, nhưng cái thai mà chị đang mang là của chồng chị, đúng không? Thế tại sao chồng chị chưa bao giờ đến thăm chị, mà lại là bác sĩ Giang bên chúng tôi chăm sóc chị mỗi ngày? Tôi không hề muốn thăm dò chuyện riêng tư của chị. Thực tế, tôi chẳng tò mò, hứng thú với chuyện đời sống tình cảm của chị nhưng chị biết không, chỉ bởi vì chị, tương lai của Giang Hàn Phi sắp bị huỷ hoại chỉ trong phút chốc rồi!”
“Gì cơ?” Lâm Nhược Kỳ ngồi thẳng dậy, hai tay bất giác siết chặt chăn. “Vì tôi mà tương lại của bác sĩ Giang bị huỷ hoại ư? Rốt cuộc chuyện này là sao?”
“Còn sao nữa!” Dương Tuyết Tuệ cảm thấy câu hỏi của Lâm Nhược Kỳ quá buồn cười. “Không phải ban nãy tôi đã nói rồi sao, chị là một thai phụ, lại đi nằm ở phòng bệnh khoa Ngoại tổng quát chúng tôi, còn bắt Giang Hàn Phi ngày ngày chăm lo ba bữa cơm, chị không thấy kỳ cục sao?”
“Tôi… tôi không có bắt bác sĩ Giang…” Những lời mỉa mai gay gắt của Dương Tuyết Tuệ khiến Lâm Nhược Kỳ không nói nên lời, cô không cố tình làm thế, nhưng chuyện đã rồi, cô còn biết phản bác thế nào? Những lời ra tiếng vào khó nghe này có phải đã lan truyền khắp bệnh viện rồi không?
“Đúng, chị không chủ động, là do bác sĩ Giang tự nguyện. Anh ấy sợ chị trốn đi nên ép chị nằm ở phòng bệnh khoa Ngoại tổng quát, còn trả viện phí cho chị nữa. Còn chị, chỉ là yên lòng hả dạ tiếp nhận các hành động “tận tâm tận tuỵ” này, làm một bệnh nhân an phận thủ thường. Nhưng liệu chị có biết rằng người bác sĩ này chính vì “sự quan tâm đặc biệt” dành cho chị mà bị người ta viết thư tố cáo, tố cáo anh ấy tác phong không nghiêm chỉnh, quan hệ nam nữ bừa bãi, bệnh viện đã vào cuộc tiến hành điều tra rồi. Đáng lẽ năm nay anh ấy sắp sửa được thăng chức chủ nhiệm, giờ xem ra chắc xôi hỏng bỏng không rồi.”
Dương Tuyết Tuệ tuôn ra một tràng, dứt lời, phút chốc cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Thời gian vừa qua, các y bác sĩ trong khoa Ngoại tổng quát bọn cô hề nghĩ đến chuyện của Giang Hàn Phi đều cảm thấy đáng tiếc, bất bình, một bác sĩ ngoại khoa ưu tú với tiền đồ xán lạn, vậy mà lại sắp phải vì chuyện này mà rơi vào tình thế éo le, thật sự không đáng! Hơn nữa, theo như những gì cô đứng ngoài nhìn suốt thời gian qua, cái cô Lâm Nhược Kỳ này cũng chẳng hề xem Giang Hàn Phi ra gì. Giang Hàn Phi tội gì lại vì loại người này mà hy sinh cả tiền đồ của mình kia chứ?
Cô thầm bất bình, liếc nhìn Lâm Nhược Kỳ một cái mới phát hiện sắc mặt cô ta đã tái nhợt. Dương Tuyết Tuệ điếng hồn, những lời nói ban nãy liệu có nặng quá không? Mong đừng khiến cô bệnh nhân vốn õng ẹo này bị kích động để rồi xảy ra bất trắc.
Nghĩ vậy, Dương Tuyết Tuệ vội làm dịu bầu không khí: “Ây da, kỳ thực cũng không nghiêm trọng đến thế, có lẽ bệnh viện không tìm ra chứng cứ rồi cũng sẽ yên chuyện thôi. Dù sao thời gian này cô khuyên bác sĩ Giang chú ý chút. Tôi, khoa Ngoại tổng quát chúng tôi đều không mong trụ cột của mình xảy ra chuyện!”
Nói rồi, Dương Tuyết Tuệ cũng chẳng muốn ở lại thêm, cầm khay lên, bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Hai hôm sau, Giang Hàn Phi bay đến Nam Kinh tham gia một cuộc hội thảo, đến chiều hôm sau anh về tới bệnh viện thì Lâm Nhược Kỳ đã rời khỏi đó.
“Tại sao không có sự đồng ý của cháu đã ký tên cho Lâm Nhược Kỳ ra viện rồi?” Giang Hàn Phi cầm biên bản xuất viện, tức giận đùng đùng xông vào văn phòng chủ nhiệm khoa Ngoại tổng quát.
“La hét cái gì?” Chủ nhiệm khoa Doãn Hải Bình cau mày, đóng cửa phòng lại. “Cậu còn mặt mũi đến hỏi tôi? Khi nhận bệnh nhân này, cậu đã thông qua ý tôi chưa? Cậu dám nói cậu nhận cô bệnh nhân đó mà không có một chút vấn đề nào không?”
“Có vấn đề gì sao? Cô ấy là bệnh nhân trước kia của cháu, không ai hiểu rõ tình trạng của cô ấy bằng cháu, tình trạng sức khoẻ của cô ấy hiện rất yếu, các biện pháp trị liệu mà cháu dùng có gì sai chứ?”
“Rất yếu? Một tuần trước, tình trạng của cô ấy đã ổn định lại rồi. Cho dù có nguy hiểm cũng là vì cái thai trong bụng cô ấy. Đó là chuyện của khoa Sản, đâu đến phiên cậu nhúng tay vào hả?”
“Thế cũng phải trực tiếp chuyển sang khoa Sản, chứ không phải cho cô ấy tự mình ra viện…” Giọng của Giang Hàn Phi càng lúc càng nhỏ, đầu cúi xuống.
“Hàn Phi, sao cháu lại thành thế này hả? Chẳng lẽ mấy tin đồn kia đều là thật sao?” Doãn Hải Bình lắc đầu, nhấn vai Giang Hàn Phi ngồi xuống ghế rồi rót cho anh một cốc nước. “Hàn Phi, suốt bao năm qua, chú là người dõi theo từng bước chân của cháu. Cháu đã phải chịu bao vất vả, khó khăn mới có được thành tích như ngày hôm nay. Sao lại không biết quý trọng chứ? Nếu cứ thế này, có phải mọi thứ của mình đều bị huỷ hoại hết cháu mới cam lòng sao?”
“Cháu...” Giang Hàn Phi nắm chặt chiếc cốc trong tay, không dám ngẩng đầu. Người đứng trước mặt không chỉ là cấp trên của anh mà còn là vị ân sư đã luôn dìu dắt, giúp đỡ, gửi gắm kỳ vọng nơi anh.
“Hàn Phi, chuyện tình cảm của cháu, chú vốn không muốn xen vào. Nhưng chuyện này liên quan đến vấn đề tác phong của bác sĩ điều trị, giờ phía bệnh viện cũng rất coi trọng, đang tiến hành điều tra kĩ lưỡng, chú chắc chắn sẽ dốc hết sức bảo vệ cháu nhưng cháu cũng phải hiểu chuyện một chút.”
Vỗ vỗ vai Giang Hàn Phi, Doãn Hải Bình rút lại biên bản xuất viện từ tay Giang Hàn Phi. “Cháu mới đi công tác về, nếu chiều không có ca mổ nào thì về nghỉ ngơi đi!”
“Không cần đâu ạ!” Giang Hàn Phi khẽ khàng đặt chiếc cốc giấy xuống bàn. “Cháu không sao.”
Dứt lời, anh bèn đứng dậy, xoay lưng, mở cửa phòng, bước ra ngoài.
Nhìn bóng lưng buồn bã, hiu quạnh của Giang Hàn Phi, Doãn Hải Bình biết nút thắt trong lòng anh vẫn chưa được cởi bỏ hoàn toàn. Thở dài, ông cất tờ biên bản đó vào ngăn kéo bàn làm việc, bên trong còn có một tờ đơn tự nguyện xuất viện, do Lâm Nhược Kỳ tự tay điền vào.
Chương 3: Cô hàn
“Cô giáo Lâm, hôm nay lại đi kiểm tra à? Tình trạng em bé thế nào?”
“Tốt lắm ạ, bác sĩ bảo các chỉ số đều tốt.” Lâm Nhược Kỳ cười, trả lời Hiệu trưởng Lư, nụ cười đong đầy hạnh phúc và vui sướng.
“Thế thì tốt! Cháu cũng phải chú ý sức khoẻ mình đó. Đã hơn bảy tháng rồi, cháu vẫn gầy thế này, phải ăn nhiều đồ bổ dưỡng vào! Đúng rồi, mấy tháng còn lại cháu đừng làm thêm nữa, cũng bớt đứng lớp, cứ yên tâm đợi sinh con đi!”
Hiệu trưởng Lư xót xa nhìn Lâm Nhược Kỳ, không biết tại sao, đối với cô gái này, bà luôn thấy gần gũi đến lạ, cảm giác như là con gái ruột của mình vậy, luôn muốn quan tâm đến cô nhiều hơn.
“Không sao, cháu rảnh quá nên cũng bức bối lắm, bọn trẻ đều rất ngoan, cháu ở chung với chúng vui lắm ạ!”
Lâm Nhược Kỳ cười dịu dàng, cô bây giờ thực sự rất vui vẻ.
Nửa năm trước, bước ra khỏi bệnh viện, cô không biết nên đi đâu, một mình cô đơn lang thang trên phố, nhìn biển người mênh mông, giữa lòng thành phố náo nhiệt nhưng không biết dưới gầm trời rộng lớn, liệu có chỗ nào cho cô dung thân, sống cuộc đời yên ổn.
Kéo va li, cô lang thang bước những bước chân vô định, đến khi hoàn hồn, mới sực phát hiện mình đã bất giác đi đến trước cổng viện phúc lợi.
Nhìn cảnh cổng quen thuộc, từng viên ngói, viên gạch thân thương ngày nào, cô như đứa trẻ phải chịu ấm ức cuối cùng đã trở về nhà. Những chua chát và đắng cay kìm nén trong lòng suốt bấy lâu phút chuốc vỡ oà, như dòng nước lũ vỡ bờ cuồn cuộn dâng trào, bao trùm lấy cô. Cô ngồi trên va li, đôi tay ôm ghì hai vai, oà khóc nức nở.
Sau đó, Hiệu trưởng Lư nghe bác bảo vệ kể tình trạng của cô, hối hả chạy ra, dẫn cô vào viện phúc lợi.
Cứ như thế, cô lại trở về viện phúc lợi. Cô trở thành cô giáo ở đây, có nơi ăn chốn ở, mỗi tháng còn nhận ba, bốn ngàn tiền lương, đủ để cô duy trì cuộc sống.
Để kiếm tiền lo cho con sau này, cô còn tranh thủ thời gian rảnh rỗi để làm thêm, lên mạng giúp người khác phiên dịch tài liệu tiếng Pháp. Lúc mới bắt đầu, vì cô không có bằng cấp, rất khó tìm việc nhưng sau đó, cô dần tạo được uy tín, thậm chí thỉnh thoảng nhận công việc phiên dịch ở hội nghị. Cô vốn đã tiết kiệm được một khoản tiền lớn nhưng do mấy lần nằm viện trước đó, phút chốc đã hao hụt đi nhiều…
“Ây da, con phải chú ý sức khoẻ của mình chứ, đừng làm việc vất vả quá! Mấy lần trước xảy ra chuyện, thật quá nguy hiểm!” Lời nói của Hiệu trưởng Lư cắt ngang mạch suy nghĩ của Lâm Nhược Kỳ, cô chùng mắt, mỉm cười cay đắng.
Hiệu trưởng Lư và những người khác đều nghĩ sức khoẻ cô quá yếu nên mới khó giữ đứa bé, nhưng không ai biết kỳ thực cô chỉ có một quả thận, lúc nào cũng nguy hiểm đến tính mạng vì đứa bé trong bụng này. Để tránh mặt Giang Hàn Phi, cô không đến bệnh viện nhân dân thành phố thêm lần nào. Khi đi khám Sản khoa, vì tình trạng sức khoẻ đặc biệt của cô, bác sĩ đề nghị xem thử các ghi chép điều trị trước kia của cô ở bệnh viện đó, cũng bị cô từ chối khéo.
Trong mấy tháng mang thai này, cô thường xuyên xảy ra vấn đề, lần nào cũng tưởng sẽ mất đi đứa bé, thậm chí mất đi tính mạng của mình nhưng lần nào cô cũng kiên cường vượt qua. Đứa bé trong bụng dường như cũng có sức sống mãnh liệt, từ đầu đến cuối đều dựa vào cô, cùng cô vượt qua hết ải này đến ải khác, bây giờ, cô càng lúc càng kiên định, tin rằng mình nhất định sẽ sinh hạ đứa trẻ này một cách bình an.
“Còn hơn hai tháng nữa là sinh rồi. Chồng cháu vẫn chưa biết sao?” Nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Lâm Nhược Kỳ. Hiệu trưởng Lư thầm lo âu, sức khoẻ cô yếu thế, dù liều cả mạng sống sinh hạ đứa bé, một mình nuôi dạy con cũng gian nan vô cùng.
“Vâng. Bọn cháu đã ly hôn rồi.” Lâm Nhược Kỳ cúi gằm mặt. Mấy tháng nay, cô đã đổi số di dộng, đã không còn liên lạc gì với Cố Hạo Ninh nữa.
“Haizz, đáng thương nhất vẫn là trẻ con.” Hiệu trưởng Lư thở dài, nhìn vẻ mặt buồn rười rượi của Lâm Nhược Kỳ, bà cũng không nỡ khuyên nhiều, bèn dặn dò Lâm Nhược Kỳ về ký túc xá nghỉ ngơi, bà đi sắp xếp, trong thời gian này cố gắng để cô ít đứng lớp thì tốt hơn.
Lâm Nhược Kỳ mỉm cười cảm ơn Hiệu trưởng Lư rồi mới chậm rãi đi về ký túc xá. Nằm trên giường, nhìn trần nhà trắng xoá kia, đột nhiên cô cảm thấy quạnh quẽ khôn cùng.
Trời đã vào đợt rét đậm, mùa đông ở Thượng Hải xưa nay buốt lạnh vô cùng. Cơn rét cóng thấm sâu vào xương tuỷ, dù mặc bao nhiêu áo ấm cũng chẳng ngăn được, giống như toàn thân đều bị quấn chặt bởi lớp vải bông ướt sũng tuyết, từng luồng khí lạnh men theo từng lỗ chân lông len vào sâu tận bên trong mạch máu như bị đông cứng đến tê dại, chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào.
Nước mắt tuôn trào giữa cơn rét lạnh này, dường như muốn dùng chút hơi ấm mỏng manh đó khơi dậy những ký ức nóng hổi.
Đúng! Cô chưa bao giờ quên, cũng chưa hề chấm dứt nỗi mong nhớ kéo dài kia.
Không phải không nhớ mà là không thể.
Không thể gặp anh, chỉ cần gặp anh, tất cả những kiên cường và đè nén mà cô đang cố giả vờ e rằng sẽ tan thành mây khói chỉ trong phút chốc, chỉ cần gặp anh, có lẽ cô sẽ không thể nào xoay lưng rời đi một cách dứt khoát như thế nữa.
Cô chỉ có thể buông tay, đã không còn có thể quay đầu được nữa.
Chương 4: Đoàn tụ ngắn ngủi
“Chị dâu?”
Lâm Nhược Kỳ cầm một lon sữa bột đang định đặt vào xe đẩy, đột nhiên sau lưng vang lên tiếng gọi quen thuộc.
Tay Lâm Nhược Kỳ chợt khựng lại, đang nghĩ có nên quay đầu đi không thì nghe tiếng bước chân vội vã chạy đến gần.
“Thật sự là chị ư? Chị… chị có thai rồi?”
Lâm Nhược Kỳ ngẩng lên, khi nhìn Đinh Hồng, vẻ mặt đầy bình thản và lãnh đạm. “Đúng!”
“Nhưng không phải anh Ninh bảo nửa năm trước chị đã ưa đơn ly hôn rồi sao? Thế… thế anh ấy có biết chuyện chị mang thai không?”
Đinh Hồng có nghe Cố Hạo Ninh nhắc qua, nửa năm trước, sau khi để lại tờ đơn xin ly hôn, Lâm Nhược Kỳ đã bỏ nhà ra đi, từ đó bặt vô âm tín. Cố Hạo Ninh từng muốn tìm cô nhưng cô đã nghỉ việc, số di dộng cũng ngừng sử dụng, cứ như đột nhiên biến mất khỏi thế gian, không cách nào tìm thấy.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian